Powered By Blogger
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn trà cafe. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn trà cafe. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009

Tách cà phê muối!!!

Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.
Họ ngồi im lặng trong một quán cafe. Anh quá run nên không nói được câu nào. Cô gái bắt đầu cảm thấy thật buồn tẻ và muốn đi về... Chàng trai thì cứ loay hoay mãi với cốc cafe, cầm lên lại đặt xuống... Đúng lúc cô gái định đứng lên và xin phép ra về thì bất chợt chàng trai gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi ít muối vào tách cafe". Gần như tất cả những người trong quán nước đều quay lại nhìn anh... Cô gái cũng vô cùng ngạc nhiên. Nàng hỏi anh tại sao lại có sở thích kì lạ thế. Anh lúng túng một lát rồi nói: "Ngày trước nhà tôi gần biển. Tôi rất thích nô đùa với sóng biển, thích cái vị mặn và đắng của nước biển. Vâng, mặn và đắng - giống như cafe cho thêm muối vậy... Mỗi khi uống cafe muối như thế này, tôi lại nhớ quê hương và cha mẹ mình da diết...". Cô gái nhìn anh thông cảm và dường như nàng rất xúc động trước tình cảm chân thành của anh. Nàng thầm nghĩ một người yêu quê hương và cha mẹ mình như thế hẳn phải là người tốt và chắc chắn sau này sẽ là một người chồng, người cha tốt... Câu chuyện cởi mở hơn khi nàng cũng kể về tuổi thơ, về cha mẹ và gia đình mình...
Khi chia tay ra về, cả hai cùng cảm thấy thật dễ chịu và vui vẻ. Và qua những cuộc hẹn hò về sau, càng ngày cô gái càng nhận ra chàng trai có thật nhiều tính tốt. Anh rất chân thành, kiên nhẫn và luôn thông cảm với những khó khăn của cô. Và... như bao câu chuyện kết thúc có hậu khác, hai người lấy nhau. Họ đã sống rất hạnh phúc trong suốt cuộc đời. Sáng nào trước khi anh đi làm, nàng cũng pha cho anh một tách cafe muối...
Nhưng khác những câu chuyện cổ tích, câu chuyện này không dừng ở đó. Nhiều năm sau, đôi vợ chồng già đi, và người chồng là người ra đi trước... Sau khi anh chết, người vợ tìm thấy một lá thư anh để lại. Trong thư viết: "Gửi người con gái mà anh yêu thương nhất! Có một điều mà anh đã không đủ can đảm nói với em. Anh đã lừa dối em, một lần duy nhất trong cuộc đời... Thực sự là ngày đầu tiên mình gặp nhau, được nói chuyện với em là niềm sung sướng đối với anh. Anh đã rất run khi ngồi đối diện em... Lúc đó anh định gọi đường cho tách cafe nhưng anh nói nhầm thành muối. Nhìn đôi mắt em lúc đó, anh biết mình không thể rút lại lời vừa nói nên anh đã bịa ra câu chuyện về biển và cafe muối. Anh không hề thích và chưa bao giờ uống cafe muối trước đó! Rất nhiều lần anh muốn nói thật với em nhưng anh sợ... Anh đã tự hứa với mình đó là lần đầu và cũng là lần cuối anh nói dối em. Nếu được làm lại từ đầu, anh vẫn sẽ làm như vậy... để được có em và để được uống tách cafe muối em pha hàng ngày suốt cuộc đời anh... Anh yêu em!". Mắt người vợ nhòa đi khi đọc đến những dòng cuối lá thư. Bà gấp bức thư lại và chầm chậm đứng lên, đi pha cho mình một tách cafe muối... Nếu bây giờ có ai hỏi bà cafe muối có vị như thế nào, bà sẽ nói cho họ biết: Nó rất ngọt!!!

Cafe đen và cafe sữa....

Không biết tự bao giờ em đã có thói quen đi café một mình…Chiều Sài Gòn, nắng nóng và gió, ngồi bên cạnh tách café nóng bốc khói, ngắm từng giọt café đen sánh từ từ chảy xuống ly, nghe thời gian trôi qua thật chậm… Nhấp một ngụm café đặc quyện, nghe dư âm vị đắng tan dần nơi đầu lưỡi…Em có một khoảng không gian riêng của mình… Anh chưa bước vào được, và có lẽ cũng chưa từng ai bước vào…Còn nhớ vào sinh nhật anh em đã tặng anh cái gì không? Một cô bé 18 tuổi bình thường, nhưng em lại có những suy nghĩ thật lạ lùng…Em là một người con gái đặc biệt, em biết không? Đó là món quà đặc biệt nhất trong suốt 19 năm nay của anh, em ạ! Những hạt café tròn trịa, nâu bóng và thơm nức mùi café được đặt trong lọ thủy tinh trong suốt buộc nơ đỏ… mà suốt đời có lẽ anh không bao giờ quên…“Nếu anh cho những lát cà rốt vào nước sôi, nó sẽ trở nên mềm nhũn…Nếu anh cho một quả trứng vào, nó sẽ trở nên cứng cáp…Nhưng nếu anh cho vào đó những hạt café, nó sẽ hòa tan ra và biến thành một cốc café”Cuộc đời cũng như bình nước sôi kia vậy, cách nó tác động lên mọi người đều như nhau… Thay đổi chính mình để thay đổi cuộc sống xung quanh, có phải đó là điều mà anh đã dạy em?“Café đen là những ngày đơn độc…Café sữa là những phút giây hạnh phúc nói cườiCuộc đời là một tách café mà em và anh chỉ là sữa và đường…Nếu được làm lại từ đầu, liệu anh có chọn café sữa?”Bởi lẽ đường và sữa không thể cùng tồn tại trong một tách café, nên nếu em không có ở bên cạnh anh, hãy tự thêm đường vào cốc café của mình, anh nhé…Trước giờ anh vẫn uống café đen…Trước giờ anh vẫn đi café một mình…Nhưng bây giờ sẽ không như vậy nữa, em nhé, vì cả em và anh đều đâu còn một mình nữa… “Khi anh uống một cốc café bất kỳ anh sẽ nghĩ đến em…”Nhưng anh không hiểu câu cuối cùng, em ạ! Trước đó anh không hề để ý đến, nhưng anh không biết đó là lần cuối cùng được đi uống café với em… Hai ly café sữa nóng bốc khói trong một chiều mưa Sài Gòn, nhưng lòng anh vẫn cảm thấy ấm áp…Anh đã mất em thật rồi… Chỉ là vì anh quá ngốc nghếch, quá vô tâm, mà em lại quá nhạy cảm, có lẽ chính điều đó đã làm nên khoảng cách... Anh đã không biết trân trọng em, không biết trân trọng những gì anh đang có. Anh đã phá vỡ khoảng không gian riêng của chúng mình. Em chỉ đi một quán café duy nhất, và nó không phải chỉ là một quán café đơn thuần, mà nó là thế giới riêng của em, là nơi anh có thể tìm thấy em khi em đột nhiên biến mất… Bây giờ thì không còn nữa, anh không biết tìm em ở đâu, em đã thực sự biến mất khỏi cốc café của anh…-“Anh đi uống café để làm gì?”-Anh chỉ thường vào quán café máy lạnh để trốn cái nắng nóng của Sài Gòn giữa trưa hè thôi… Còn em?-Để tìm lại sự bình yên cho tâm hồn…Mãi đến bây giờ anh mới hiểu, em ạ. “Bình yên không phải là một khoảnh khắc không ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc… Bình yên là lúc giữa phong ba bão táp ta vẫn cảm nhận được sự yên tĩnh trong trái tim”…Cảm ơn em, em ạ! Em không biết rằng, nếu không có em, anh thà uống café không đường, dù có nhiều loại đường khác nhau, nếu không có thứ đường anh cần, anh chỉ uống café đen mà thôi…

Điều không thể nào chạm tới

Lần cuối cùng ở bên nhau, em vẫn muốn ở nơi chúng ta hò hẹn lần đầu. Quán cà phê quen thuộc, với những giai điệu sâu lắng, tinh tế hoà quyện trong hương cà phê nồng nàn.
Em ngồi lặng yên, dịu dàng bên anh, đôi mắt nhìn xa xăm. Dường như càng nhìn ngắm đôi mắt ấy, anh càng cảm thấy anh nhìn em không bao giờ thuộc về mình. Nó xa vời vợi. Nó luôn hướng về chân trời ấy, nơi em vẫn thường kể với anh bằng tất cả niềm say mê thơ trẻ, nơi có những vạt Dã Quỳ vàng rực đến nao lòng, nơi có những con đường dốc lên dốc xuống, nơi có những vườn cà phê với những bông hoa trắng muốt toả hương dịu ngọt lúc vào mùa, và nơi ấy có cả một người em đã từng yêu thương, đã từng đưa em đến tận cùng hạnh phúc và đau khổ.Đã có lần em hỏi anh tại sao anh lại có thể yêu một cô gái tẻ nhạt như em, một cô gái hoàn toàn không xinh đẹp, không quyến rũ, luôn luôn u sầu, có một thói quen bất di bất dịch là ngồi bên ly cà phê ở chiếc bàn dưới gốc cây ngọc lan này vào mỗi chiều thứ bảy. Anh đã không trả lời. Đơn giản vì anh nghĩ em cũng không cần một câu trả lời theo cách thông thường. Anh chỉ biết rằng vì em, anh vẫn đến đây vào mỗi chiều thứ bảy, và chọn đúng chiếc bàn dưới gốc cây ngọc lan này để nhâm nhi từng giọt cà phê sóng sánh. Anh chỉ biết rằng, phố núi với những kỷ niệm thuộc về em đã trở thành một phần máu thịt của anh dù anh chưa một lần đặt chân đến. Anh chỉ biết anh cũng đã yêu thương những điều em đã yêu thương. Và khi em chìm trong suy tưởng về một nơi rất xa thực tại ở đây, anh cũng rất muốn đi cùng em trên con đường ấy.Nhưng anh cũng biết rằng anh không bao giờ chạm đến được những ý nghĩ trong sâu thẳm tâm hồn em. Chỉ đơn giản vì anh không thật sự thuộc về mảnh đất Tây Nguyên huyền bí. Anh dù có yêu hương cà phê đến đâu, dù có yêu những bản tình ca của núi rừng đến đâu vẫn không thể nắm bắt và cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của nó, như em và người ấy.Anh vẫn ngồi lặng yên bên em hàng giờ, để nghe những giọt cà phê rơi, những giai điệu sâu lắng tinh tế hoà quyện trong hương cà phê nồng nàn. Anh sợ phải lên tiếng, anh sợ mình cắt ngang dòng suy tưởng của em. Anh muốn em được sống hoàn toàn trong hoài niệm.Em và người ấy đã có một tuổi thơ êm đềm bên cạnh cánh rừng bên nhà, con suối trong vắt mát lạnh, những gốc cà phê xum xuê; đã có một tình yêu trong sáng, lãng mạn, và sâu đậm. Ngày người ấy ra đi, em không khóc, chỉ nỗi đau đớn là ngập đầy trong mắt.Nỗi đau ấy anh có thể cảm nhận được, bởi giờ đây nó vẫn còn rõ ràng lắm trong ánh nhìn em.“Tâm hồn em đã vĩnh viễn thuộc về nơi ấy rồi, anh ạ!” Tiếng nói trong vắt của em kéo anh ra khỏi không gian tâm tưởng. Ánh mắt anh chạm vào ánh mắt em, ở đó có những đốm sáng lung linh, nồng nhiệt và say mê. Chưa bao giờ anh nhìn thấy những điều ấy trong đôi mắt em cả. “Anh sẽ rất nhớ em!”. Anh cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại và đặt vào lòng bàn tay mình. Anh tin em sẽ cảm nhận được tất cả những gì đang diễn ra trong anh lúc này.-***-Không có em, anh vẫn giữ cho mình thói quen đến quán cà phê này vào mỗi chiều thứ bảy. Vẫn là chỗ ngồi quen thuộc dưới gốc cây ngọc lan, vẫn là những giai điệu sâu lắng tinh tế quyện trong mùi hương cà phê nồng nàn. Anh để tâm hồn lắng lại cùng những gì anh đã từng yêu thương và mãi mãi yêu thương. Anh biết mình còn nợ em một câu trả lời. Thật ra anh rất muốn nói với em là, với anh, không người con gái nào quyến rũ bằng em, sức quyến rũ của đôi mắt, một ánh nhìn xa xăm diệu vợi mà anh không bao giờ nắm bắt được, cũng giống như vị cà phê vậy, cứ mỗi lần thưởng thức anh lại có một niềm cảm hứng mới mẻ, như là một nỗi đam mê bất tận theo thời gian. DÒNG SÔNG TRÔI